Một cô gái nghèo dẫn một con chó ghẻ vào rừng vặt chuối. Đang hăng say làm việc thì nàng nhặt được một cây đèn đã cũ. Nàng bèn cọ đi cọ lại xem có phải đồ quý không giá không để đi bán sắt vụn kiếm mấy đồng mua gạo. Bỗng nhiên nàng giật bắn mình vì trong cây đèn ấy hiện ra một người đàn ông ăn mặc thiếu vải, giọng nói oang oang:
- Ngươi đã giải thoát cho ta thoát khỏi cảnh tù đày, ta sẽ thưởng cho ngươi một… điều ước.
Cô gái mừng rỡ thốt lên:
- Xin người hãy biến con chó ghẻ này thành con ngựa dũng mãnh.
Khi nhìn thấy con chó chỉ có ba chân, lông thì trần trụi thần đèn lắc đầu:
- Khó lắm. Cô xin điều khác đi!
- Vậy hãy làm cho tôi trở thành hoa hậu trong năm nay đi ạ! – Cô gái e thẹn.
Thần đèn nhìn cô gái từ đầu đến cuối một lát rồi nói:
- Cô cho tôi xem lại con chó đi nào!
*
* *
Sau một hồi thuyết phục, thần đèn cũng đành phải vận nội công gần kiệt sức mới biến cô gái thành người vô xinh đẹp để tham dự cuộc thi hoa hậu.
Trót lọt qua 3 vòng, đến vòng ứng xử, ban giám khảo hỏi:
- Em hãy cho biết dịch cúm gà xuất phát từ đâu, và muốn đề phòng phải làm cách nào?
Cô nàng tự tin:
- Thưa ban giám khảo, dịch cúm gà rõ ràng xuất phát từ gà, gà xuất phát từ chuồng gà, chuồng gà xuất phát từ tre, tre có nguồn gốc là măng nên suy cho cùng cúm gà có nguyên nhân do măng mà ra. Nên các phòng tránh chỉ có thể không ăn măng…
Ban giám khảo toát hồ hôi nhưng vẫn muốn hỏi một câu nữa:
- Nếu đoạt vương miện, việc đầu tiên của em là gì?
- Việc đầu tiên là em không cử động mạnh, kẻo nó rơi mất. Sau đó em sẽ cất cẩn thận vương miện vào hộp, hộp để trong va-li, va-li bỏ trong tủ khóa lại, chìa khóa tủ em sẽ đánh hai chiếc, một chiếc em giữ, một chiếc treo trên trần nhà để không bị mất.
- Hả?! Kết quả: Thần đèn cũng phải bó tay vì "trí tuệ" tuyệt vời của cô gái, ban giám khảo suýt ngất, khán giả được một bữa cười sảng khoái, còn nàng thì lại tiếp tục vặt… chuối.

