Truyện vui cười: truy sát phần 2. này ông trâu ơi ông lại đi cày thêm đi tháng này tiền sữa tiền học của con ông lại tăng lên đấy cả hai đứa trẻ vô tội đáng thương nhà mình chúng cứ ngoạc mồm ra sữa sữa sữa đúng là cái giống đàn...

Diễn đàn
Game Flash vui
Nhận nụ cười mỗi ngày
Feed Dùng RSS

hoặc nhập Email

(Lưu ý: Bạn phải kiểm tra email để kích hoạt chức năng nhận danh sách các clip, hình ảnh vui cười mới nhất vào 9 giờ sáng mỗi ngày)

Số người đã tham gia nhận email hằng ngày

Truy sát (phần 2) Truy sát (phần 2)

- Này ông "trâu" ơi ông lại đi cày thêm đi, tháng này tiền sữa, tiền học của con ông lại tăng lên đấy. Cả hai đứa trẻ vô tội, đáng thương nhà mình chúng cứ ngoạc mồm ra: Sữa! Sữa! Sữa!

Đúng là cái giống đàn bà! Được voi lại đòi... hai Bà Trưng. Ông cay mũi lắm. Cứ cái đà này rồi không khéo tháng tới "mụ" ấy lại: Gas! Gas! Gas! Hoặc: Điện nước! Điện nước! cũng nên - Ông lo đến... pít cả ra quần.

Tuy nhiên nhìn những đứa con thơ ngây, đôi mắt đen láy như hạt nhãn lồng Hưng Yên mùa rớt giá. Ông lại vò đầu, gãi gáy nghĩ việc kiếm tiền. Vò vò gãi gãi nhiều, tóc ông rụng sạch, mới 35 tuổi đầu mà ông đã phải... gội đầu bằng khăn. Thôi kệ, càng đỡ tiền cắt tóc. Đúng là trong cái rủi có cái may.

Rồi ông đem cái chuyên môn học ngành điện Bách Khoa của mình ra để nịnh mấy tay hàng xóm cho mình sửa chữa quạt điện, nồi cơm, bơm nước... Nhưng khốn nỗi, hợp đồng loại này năm thì mười họa, xuân thu nhị kỳ, hơn nữa ba cái đồ điện Tàu ấy rẻ bèo, hỏng người ta mua cái mới, đâu đến lượt ông sửa.

Thế nhưng ông đâu có thể được phép kém "active" thế, vợ ông lại hàng ngày đem giá cả chợ búa ra kể lể, thậm chí chuyện rau muống tăng từ 2 ngàn lên 5 ngàn cũng thành một bản tin truyền thanh phát đi phát lại với tần số cao.

Ông ỳ mặt ra, đầu đau như... thiếu nợ, rồi ông giả vờ điếc, giả vờ câm, không ý kiến ý cò. Như bị trêu tức, vợ ông gào lên:

- Ối chồng ơi là chồng, đàn ông ơi là thanh niên, là cái giống đực mà ông không nuôi nổi vợ con à? Khốn nạn thân tôi!

Đến đây thì ông cũng không còn khuất phục nổi, ông cũng nổi điên:

- Thế cô muốn tôi phải làm gì đây? Đi ăn cướp cho cô vừa lòng nhé!

- Ừ phải đấy, ăn cướp được thì ăn cướp đi! Cứ có tiền để sống là được.

Nhục quá! Và rồi thế là ông đi ăn cướp thật. Ông thủ một con dao gọt hoa quả rồi bịt mặt ra đầu cầu. Nhưng vốn là tay a ma tơ, mắt kém, lần đầu tiên đi cướp ông chặn nhầm một tay xe ôm to như con tịnh. Tay này trói giật cánh khủy của ông giải lên công an quận, sau khi không quên "tịch thu" con dao Thái ông nghiến răng đầu tư 12 ngàn. Quả là họa vô đơn chí!

Và đương nhiên là ông đi tù vì tội cướp có vũ khí. Những ngày thăm nuôi trên trại của vợ con ông bắt đầu. Tháng đầu tiên bà lên thăm ông với một lọ muối vừng giã vụn li ti với tỉ lệ muối là 50 phần trăm. Bà làm gì có tiền, trụ cột gia đình là ông, bây giờ ông ở đây.

Vừa nhìn thấy mặt ông sau tấm kính dày bà đã tuôn tràng giang đại hải:

- Ối ông ơi, bên ngoài kia tôi khổ biết nhường nào. Ông ích kỷ chui vào trong này, không làm gì cũng có cơm ăn, mưa không đến mặt, nắng chẳng đến đầu, lại còn có người bảo vệ, bạn bè đông đúc...

Vừa liếc thấy giám thị quay đi, bà giúi nhanh vào tay ông tờ giấy. Lúc bà khuất dạng, ông giở ra đọc, trên tờ giấy viết:

"Ở trong ấy nhiều thời gian rỗi, ông có nhận được hợp đồng hay kiếm chác được gì thêm không?".

Vài hôm sau người ta thấy kẻ bất tài đầu hói bị chết đuối trong một lần lao động dưới suối. Nhiều người đồn ông tự vẫn. Nhưng chắc là làm gì mà đến nỗi thế!

1 bình chọn, 59 lượt xem, 0 bình luận
Link chia sẻ:
Các mặt hàng đang khuyến mãi dành cho bạn, click để xem ngay
Bình luận của bà con:
Chưa có bình luận nào
Bình luận của bạn:
Thông tin cá nhân:
Họ và tên 
Email 
Mã chống spam 
Lời bình
Cười ngẫu nhiên đủ thể loại
Đang tải dữ liệu